MẤY GIỜ RỒI NHỈ?

TỪNG GIỌT CA FE RƠI - NGHE TIẾNG ĐỜI BUỐT GIÁ !

Tài nguyên dạy học

CÒ LẢ...!

Photobucket

Ảnh ngẫu nhiên

Mauchuvietbangchuhoadung.png Picture_0061.jpg Picture_121.jpg Picture_080.jpg LAO_HAC1.swf THACH_SANH.swf Tuongdaikhatvongthongnhatbenbonamhienluong11.jpg Thuyen_ca_tren_bien_570373.jpg DSC02296.jpg DSC02259.jpg 1148.jpg DSC02309.jpg DSC02294.jpg Ru_em_tung_ngon_xuan_nongTrinh_Cong_SonKhanh_Ly.mp3 Con_gai_yeu.gif DAN_CA_CUM_VINH_DINH.flv DSC02232.jpg DSC02330.jpg DSC02238.jpg DSC02230.jpg

Hỗ trợ trực tuyến

THƯ GIẢN...!

DANH THẮNG VIỆT NAM

LIÊN KẾT WEB

CÙNG SUY NGẪM XEM...!

Sống trên cõi đời này chỉ có Thân phận và Tình Yêu. Thân phận thì hữu hạn, tình yêu thì vô cùng. Chúng ta phải cách nào để nuôi dưỡng Tình yêu để Tình yêu có thể cứu chuộc Thân phận trên cây Thập giá Đời ( Trịnh Công Sơn) "Đi hết đoạn đường trần gió bụi. Có khi chưa nhận ra hạnh phúc ngay ở dưới chân mình"

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

ÂM NHẠC

Thành viên trực tuyến

0 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Nhấn vào biểu tượng để về đầu trang

    Chào mừng quý vị đến với website của Lê Minh Khai

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    CHÀO BẠN GHÉ THĂM NHÀ !

    GIA ĐÌNH TÔI

    CHÂN DUNG CUỘC SỐNG !!

    NHỮNG HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG

    LÃO HẠC

    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: vt
    Người gửi: Đào Thị Nhung (trang riêng)
    Ngày gửi: 07h:49' 13-07-2010
    Dung lượng: 24.3 MB
    Số lượt tải: 97
    Mô tả:

    Đọc truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao, ta bùi ngùi thương cảm cho kiếp sống béo bọt nổi lên trên mặt bể hiện tượng, rồi bọ đánh chìm trong quên lãng nghìn đời.

    Không ! Cái chết của Lão Hạc dù kết thảm bi thảm như thế nào, lão vẫn giữ lại cho chúng ta bức thông điệp về nổi trăn trở của một con người trong niềm đau nhân cách. Ta không đưa Lão Hạc đên tận huyệt mồ quên  lãng, nhưng vẫn thấy sâu thẳm huyệt lòng một niềm rưng rưng không nguôi.

    Người cha “Thà chết chứ không chịu bán đi một sào…” cái mãnh vườn thân yêu dành cho đứa con khốn khổ. Nam Cao lạnh lùng đẩy nấc thang đạo đức đến ranh giới của thị phi, khiến chúng ta dầu không bắng lòng vẫn không giám vội vàng phê phán.

    “Chao ôi! Đối với những người ở quanh ta, nếu ta không cố tìm và  hiểu họ, thì ta chỉ thấy họ gàn dở, ngu ngốc, bần tiện, xấu xa, bỏ ổi,,, toàn những cớ để cho ta tàn nhẫn; không bao giớ ta thấy họ là những người đáng thương…” Nam Cao đã quá thương Lão Hạc. Cái đẹp và cái xấu xa bao giờ cũng là cánh tay của một thân thể, không vì cánh tay trái xấu mà lại đem tay phải chặt đứt cánh tay trái đi, vì chặt đi thì chính thân thể này đau chứ không phải cánh tay đau. Thứ từ bi đầy trí huệ này không phải chỉ giành cho con người, mà đến cả một con chó. Một ngưởi đã khóc vì trót lừa một con chó! Một người như thế có thể lừa được người đạo đức, lừa được cả tên ăn trộm, nhưng tuyệt đối không lừa được chính bản thân mình. “Con người đáng kính ấy bây giờ cũng theo gót binh. Tư để có ăn ư? Cuộc đời quả thật cứ một ngày một thêm đáng buồn!”. Nam Cao tạm ngắt câu chuyện ở đó. Ta chưng hửng: thì ra Lão hạc “cũng ta phết chứ chả vừa đâu”. Chính chung ta cũng bị lừa. Khi con người chưa về với ba tấc đất tì mọi gia trị vẫn chưa xác định. Kẽ vội vàng hoặc ngợi ca, hoặc phê phán. “Không! cuộc đời chưa hẳng đã đáng buồn, hay vẫn đáng buồn mà buồn thepo nghĩa khác”. Theo nghĩa nào vậy” Đó là cái bi đát của thân phận con người? hay sự bất công của Thượng đế? Nam Cao nói lững, không giải thích, không biện minh. Cái văn phong lạnh lùng của hiện thực ấy lại có lúc triêt lý một cách siêu thực đến không ngờ.

    Cũng như những nhân vật Thứ trong “Sống Mòn”, Chí Phèo ở làng Vũ Đại trong tác phẩm “Chí Phèo”, Nam Cao đã dựng lên hình ảnh đặt sắc- đôi lúc đến dị hợm- nhưng dều đáng thương, họ là những tầng lớp thấp cùng của xã hội phong kiến, họ có đời sống bần cùng, nhưng lại có phẩm chất cao đẹp. Cao đẹp chứ không phải “cao thượng”, những cái dõm đáng, nặt thiệp, tế nhị dường như không có chổ đứng trong tác phẩm của Nam Cao. Ông để cho nhân vật Lão Hạc của mình  suy nghĩ một cách tầm thường. Lấy vợ cho con mình thì “xem có đám nào khá mà nhẹ tiền hơn sẽ liệu, chẳng lấy đứa này thì lấy đứa khác; lang này đã chết con g con gaiái đâu mà sợ” Thương con đứt ruột nhưng lại bất lực khi thấy con ra đi. “Thẻ của nó người cha giữ. Hình của nó, người ta đã chụp rồi. Nó lại đã lấy tiền của người ta. Nó là người người ta rồi, chứ đâu còn là con tôi”. Tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ đáy lòng của người cha dường như không còn chút gì ấm ức, cam chịu. Lời lẽ ngậm ngùi đó khiến ta có cảm tưởng của một bà mẹ hơn một người cha. Ở đây Nam Cao dựng lên một gười cha bị cái đói khổ đến cùng cực kéo lão ra giữa vòng lẩn quẩn, và lão đã trụ lại một cách vững chãi trên mãnh đất nhân phẩm trơn tru và mờ nhạt, khó mà phân biệt ranh giới của chúng. Tronh cái nền xám xịt âm u đó, Lão Hạc đã chọn cho mình một cái chết. Chết nhưng không rơi vào đáy mồ hư vô chủ nghĩa. Ta lặng lẽ đi phúng điếu Lão Hạc, và cũng ngậm ngùi đón nhận cái nghĩa cử thiêng liêng của lão giành cho người ở lại, “Bởi không muốn liên luỵ đến hàng xóm, láng giềng”. Tình thương lão giành cho người ở lại giường như đã vắt cạn hết lòng tự trọng của một con người, xoá sạch nổi cao ngạo đối với một con chó, và đầy ắp nổi cưu mang đối với giá trị nhân phẩm trót vời của nền luân lý Á Đông. Cái chết của Lão Hạc dù “vật vã trên giường… vật vã đến hai giờ đồng hồ rồi mới chết”, nhưng ai hiều được cái bên trong tội nghiệp đến rùng mình ấy còn tàn trử một hòn ngọc vô giá lấp lánh rạng ngời niềm vui tiếc hạnh. Có hai người hiểu Lão: một ông giáo và một tên ăn trôm hàng xóm.  Chỉ ở hai thái cực luân lý này mới hiểu được con người trong xã hội thực dân nữa phong kiến đầy hư danh thực lợi đó. Nam Cao đã từng trên quan điểm nhân bản của Thánh hiền, lặn sau xuống đáy tột cùng của xã hội để hiểu một con người. Tình thương yêu và sự trong sáng của ông đã được đền bù thoả đáng. Ông thông cảm cho cuộc đời, vì “một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu”. Ở đây ông “chỉ buồn chứ không nở giận”, mà buồn là “… buồn theo một nghĩa khác..” Trong cái bi đát của con người torng xã hội hỗn mang ấy, ông tìm ra một ý nghĩ cho cuộc sống: Tình thuông yêu (Nhân) và lẽ sống cao đẹp (Nghĩa). Ý nghĩa đó là ngôi sao Bắc đẩu lấp lánh rọi đường cho những nhân vật trong truyện của ông mò mẫm đi giữa bối cảnh mờ mịt của chế độ phong kiến thực dân đương thời, nhờ đó họ có thể ngẩng mặt sống trườn qua cơn trốt xoáy ác liệt của hư vô.

    Nước mắt ngậm ngùi làm nền cho bức tranh hiện thực, tình thương và nghĩa sống là những nét chấm phá truyền thần trong dòng tư tưởng của Nam Cao, nhà văn đã tạo ra một lực hấp dẫn cho hai hình ảnh- một người cha thương con và  một ông lão nghèo kiết xác nhưng vẫn tự trọng- đáng thương của cuộc sống. Những nhân cật của Nam Cao đã chết, nhưng không phải chỉ trong thời đại của ông, mà hơn bao giờ hết, chúng ta hôm nay cũng phải thắp hương thờ lạy lão già quê mùa đó, để mọi giá trị và những nahn4 hiệu trinh tâm đuôc gom hết lại, ta cùng Nam Cao thẩm định lại và giữ gìn những gì thiêng liêng nhất, những di sản quý bàu của cha ông, giữ gìn mãnh vườn của Lão Hạc. “Lão Hạc ơi! Lão hãy yên lòng mà nhắm mắt… Tôi sẽ cố giữ gín cho lão. Đến khi con trai lão về, tôi sẽ trao lại cho hắn…”

    Nhất Thanh


    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    BÁO MỚI ĐÂY...